Một trận đấu mà đội tuyển Việt Nam đã ở vào thế thua thiệt trong mọi khía cạnh, nhưng nếu phải chỉ ra điểm bất lợi nhất, có tác động đến mọi yếu tố khác, thì đó chắc chắn là mặt sân.
HLV Nguyễn Hữu Thắng chỉ tạo ra một sự thay đổi người với việc để Duy Mạnh đá thay Hoàng Thịnh ở vị trí tiền vệ trụ. Đây là một sự thay đổi không có nhiều khác biệt đến chiến thuật mà các cầu thủ áo đỏ đã sử dụng trong trận đấu với Đài Loan. Lối chơi mà HLV Nguyễn Hữu Thắng sử dụng vẫn là những đường bóng ngắn và phối hợp nhóm. Tuy nhiên ý đồ này của nhà cầm quân người Hà Tĩnh đã bị phá huỷ hoàn toàn bởi… mặt sân ruộng tại Iran. Đây dường như là một điều nằm ngoài toan tính của ban huấn luyện đội tuyển Việt Nam bởi họ chỉ có khoảng 60 phút để tập làm quen mặt sân trước trận đấu.
Nếu như biết trước được mặt sân xấu như vậy, rất có thể con người và chiến thuật của HLV Nguyễn Hữu Thắng sẽ có chút thay đổi để phù hợp hơn với tình hình. Trong đó có việc sử dụng những cầu thủ cao to hơn trên hàng công và thực hiện nhiều hơn những đường bóng dài và bổng để hạn chế tối đa những điểm yếu của mặt sân, đúng với phong cách mà HLV Miura đã sử dụng ở trận lượt đi. Đó là khi ông sử dụng Mạc Hồng Quân, một tiền đạo có thể hình tốt để đón và che chắn những đường bóng dài từ tuyến dưới phất lên. Tất nhiên là cầu thủ sinh ra tại CH Czech không thể sở hữu khả năng không chiến tốt như những hậu vệ cao to của Iraq, nhưng rõ ràng anh sẽ làm điều đó tốt hơn so với Lê Công Vinh.
Kết quả là trận đấu diễn ra với một cục diện hoàn toàn nghiêng về phía Iraq, đội bóng thường xuyên đá pressing toàn sân còn lối đá nhỏ của đội tuyển Việt Nam bị vỡ vụn hoàn toàn. Những đường chuyền ngắn của các cầu thủ áo đỏ vẫn đi rất chính xác, nhưng có điều bóng thường xuyên nảy lên rất cao vì những mô đất lỗ chỗ khắp nơi. Iraq đã tận dụng lợi thế này để áp sát cực nhanh và rát và cướp bóng thành công. Với một mặt sân như vậy thì ngay cả những đội bóng hàng đầu thế giới về lối đá nhỏ và ngắn như Bayern Munich hay Barcelona cũng phải gặp vấn đề, huống chi đội quân của HLV Nguyễn Hữu Thắng mới chỉ tập luyện cùng nhau trong vòng chưa đầy nửa tháng.
Chính vì không thể phối hợp ngắn một cách nhuần nhuyễn, đội tuyển Việt Nam buộc phải sử dụng các đường chuyền dài nhưng phần lớn những tình huống đó đều thiếu hiệu quả. Đây thực sự là một trận đấu khó khăn không chỉ bởi mặt sân mà Iraq còn chơi với một quyết tâm rất lớn. Khác với lượt đi, đội bóng Tây Á đang không phải trải qua tháng ăn chay, vì thế mà họ đã có được thể trạng tốt nhất để bước vào trận đấu có ý nghĩa then chốt đối với họ. Iraq buộc phải thắng và với việc được thi đấu trên "sân nhà", họ hoàn toàn có mọi lợi thế về mặt thiên thời, địa lợi và nhân hoà trước đội khách.
Mặt sân xấu không chỉ ảnh hưởng tới khả năng phối hợp và triển khai tấn công của đội tuyển Việt Nam mà còn tác động trực tiếp dẫn tới thất bại. Bàn thắng duy nhất của Iraq được thực hiện ở một tình huống mà dường như các cầu thủ của họ đã phạm lỗi với thủ môn Nguyên Mạnh. Tuy nhiên điều đáng chú ý là tình huống dứt điểm của tiền đạo Karrar bên phía Iraq được thực hiện sau tình huống rất lập bập và chính cá nhân cầu thủ này cũng dùng đầu gối mới có thể đưa được bóng vào lưới. Mọi thứ đều chống lại đội tuyển Việt Nam ở trận này, ngay cả trọng tài và thần may mắn.
Kết quả là trận đấu diễn ra với một cục diện hoàn toàn nghiêng về phía Iraq, đội bóng thường xuyên đá pressing toàn sân còn lối đá nhỏ của đội tuyển Việt Nam bị vỡ vụn hoàn toàn. Những đường chuyền ngắn của các cầu thủ áo đỏ vẫn đi rất chính xác, nhưng có điều bóng thường xuyên nảy lên rất cao vì những mô đất lỗ chỗ khắp nơi. Iraq đã tận dụng lợi thế này để áp sát cực nhanh và rát và cướp bóng thành công. Với một mặt sân như vậy thì ngay cả những đội bóng hàng đầu thế giới về lối đá nhỏ và ngắn như Bayern Munich hay Barcelona cũng phải gặp vấn đề, huống chi đội quân của HLV Nguyễn Hữu Thắng mới chỉ tập luyện cùng nhau trong vòng chưa đầy nửa tháng.
Chính vì không thể phối hợp ngắn một cách nhuần nhuyễn, đội tuyển Việt Nam buộc phải sử dụng các đường chuyền dài nhưng phần lớn những tình huống đó đều thiếu hiệu quả. Đây thực sự là một trận đấu khó khăn không chỉ bởi mặt sân mà Iraq còn chơi với một quyết tâm rất lớn. Khác với lượt đi, đội bóng Tây Á đang không phải trải qua tháng ăn chay, vì thế mà họ đã có được thể trạng tốt nhất để bước vào trận đấu có ý nghĩa then chốt đối với họ. Iraq buộc phải thắng và với việc được thi đấu trên "sân nhà", họ hoàn toàn có mọi lợi thế về mặt thiên thời, địa lợi và nhân hoà trước đội khách.
Mặt sân xấu không chỉ ảnh hưởng tới khả năng phối hợp và triển khai tấn công của đội tuyển Việt Nam mà còn tác động trực tiếp dẫn tới thất bại. Bàn thắng duy nhất của Iraq được thực hiện ở một tình huống mà dường như các cầu thủ của họ đã phạm lỗi với thủ môn Nguyên Mạnh. Tuy nhiên điều đáng chú ý là tình huống dứt điểm của tiền đạo Karrar bên phía Iraq được thực hiện sau tình huống rất lập bập và chính cá nhân cầu thủ này cũng dùng đầu gối mới có thể đưa được bóng vào lưới. Mọi thứ đều chống lại đội tuyển Việt Nam ở trận này, ngay cả trọng tài và thần may mắn.
Cần phải nói rằng một số cầu thủ của đội tuyển Việt Nam đã chơi dưới sức ở trận đấu Iraq 1-0 Việt Nam này, ở cả nghĩa đen và nghĩa bóng. Cặp tiền vệ rất được chờ đợi là Tuấn Anh và Xuân Trường liên tục bị mất bóng bởi những tình huống bị áp sát nhanh hoặc là chuyền hỏng khi rơi vào thế bí. Một khi những tài năng trẻ này bị "bắt chết" hoàn toàn, đội tuyển Việt Nam không thể tạo ra nhiều cơ hội nguy hiểm. Một cầu thủ trẻ khác là Duy Mạnh cũng chơi mờ nhạt và liên tục bị thất thế trong những tình huống tranh chấp tay đôi. Bộ ba tiền vệ tưởng chừng như hoàn hảo của thầy trò của HLV Nguyễn Hữu Thắng đã hoàn toàn bị "mất điện".
Chính vì vậy mà những nỗ lực từ cong vinh hay Thành Lương là không đủ để lật ngược thế cờ. Đáng chú ý nhất chính là cú sút ở những giây cuối cùng của tiền đạo Hoàng Đình Tùng, đưa bóng đi chệch khung thành trong gang tấc. Đó cũng là tất cả những gì mà đội tuyển Việt Nam làm được.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét